Nước ở trong ta,nước ở chung quanh ta.Nước là bình thản,rộng,sâu,thanh tao của Đạo,nhưng nước cũng là mạnh mẽ,dữ dội,không lường.Nước được tinh thần hóa như là sự giải thoát về vật chất để tiến đến ngưỡng cửa của sự yên lặng.Nước dẫn con người từ quá khứ đến hiện tại và không có điểm dừng,nước làm thỏa cơn khát của tâm hồn,làm lắng đọng cảm xúc,gột rửa những bụi trần ai.Cuộc sống hay nghệ thuật là giấc mơ,chỉ có sự ra đi là có thực,cũng giống như hạt nước tan biến vào hư không.Một vị thiền sư đã nói :”còn mất như nước trăng lay,thành công như khới nước đá”,thế mới biết vạn vật là mong manh vô vùng.
Ngày 9 tháng 2 năm 2006
Phan Phương Đông





Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét