Thứ Ba, 24 tháng 7, 2007

TIẾNG NÓI CỦA SỰ YÊN LẶNG



Ta có nhiều cách phân loại,đánh giá điêu khắc : Không gian đặt để (trong nhà,ngoài trời),mục đích (tôn giáo,chính trị,trang trí,nghệ thuật),chất liệu (gỗ,đá,kim loại,tổng hợp),khuynh hướng nghệ thuật (cổ điển,hiện đại,hậu hiện đại).Chất lượng nghệ thuật tùy thuộc vào tiêu chí,mức độ đầu tư công sức,tiền của,thời gian.Một tác phẩm điêu khắc tốt luôn có hàm lượng chất xám cao,có bề nổi của tươi mới,có bề sâu của tâm hồn,tầng văn hóa...giống như cây,bộ rễ càng ăn rộng và sâu bao nhiêu,cành nhánh càng có sức lan tỏa bấy nhiêu.Sáng tác là vòng tròn,cái bắt đầu và kết thúc có thể gặp nhau tại một điểm nhưng khác về chất.Sáng tác từ nội tại ra,thưởng ngoạn thì ngược lại.Tự nhiên có tiến hóa,xã hội có tiến bộ,nghệ thuật có sáng tạo mới,nhưng không đối lập với cũ.Quan niêm của Phương đông cho rằng con người và thiên nhiên là một,kiến trúc hay điêu khắc là cảnh tình,là gạch nối,là điểm chấm phá sinh động cho bức tranh toàn cảnh nhưng không làm mầt tính nhân bản cũng như sự hòa hợp với tự nhiên,với phong thủy.Trang Tử nói :”vô vi không có nghĩa không làm gì và câm lặng,tất cả phải làm,làm cái thiên nhiên làm,làm cho thiên nhiên vui lòng”.Đến với điêu khắc tối thiểu (Minimal Sculpture) là đến với tinh thần ấy,cùng với sự chuẩn bị những kinh nghiệm cá nhân về tri và giác.Điêu khắc tối thiểu là tiếng nói của sự yên lặng,là thăng hoa để trở về bản ngã con người,bản chất sự vật,được tập trung ở mức độ cao,khiến nó đến gần hơn với đạo.Lão Tử nói :”Theo học ngày càng thêm,theo Đạo ngày càng bớt”. (vi học nhất ích,viĐạo nhất tổn là vậy).

Ngày 31 tháng 12 năm 2005

Phan Phương Đông




ÁNH SÁNG,NƯỚC,KHÔNG KHÍ







Ánh sáng,nước,không khí là âm dương,là khởi nguồn và hơi thở của sự sống,là thứ rẻ nhất và cũng quí giá nhất.Bằng việc sử dụng ngôn ngữ tiết giản,gọn gẽ,trực tiếp của điêu khắc tối giản ( Minimal Sculpture ),bằng sự kết hợp giữa văn minh vật chất và văn minh tinh thần của Phương đông và Phương tây,những tác phẩm điêu khắc đưa ta trở về với cái đẹp đơn sơ,chân thật,cũng là trở về với chính mình,trở về với sự cân bằng,trở về với cội nguồn bất tận không bao giờ năm bắt được,nó vượt qua thực tại và mãi mãi ở thể ảo.Bởi vậy các tác phẩm ở đây tồn tại bằng tâm trí và nó cố gắng đạt đến cái phi hình thể,đến gần cái gọi là tri kiến tuyêt đối.

Ngày 16 tháng 7 năm 2005

Phan Phương Đông






NGHỆ THUẬT LÀ ĐẠO





Vũ trụ là nhất thể.Tất cả đặc trưng tập trung ở dỉnh cao đều là nghệ thuật.Tất cả nghệ thuật hiểu theo nghĩa rộng đều là Đạo.Tự thân nghệ thuật không phải là Đạo,song cùng với tiến trình hiẻu biết,kinh nghiệm tự nếm trải,khả năng quan sát mà giác quan bình thường không có được,những nhận thức vượt thời gian,khả năng duy trì những khoái cảm tinh thần liên tục và lâu dài của người nghệ sĩ...đều mang tính Đạo.

Ngày 13 tháng 7 năm 2005

Phan Phương Đông








NGHỆ THUẬT LÀ SỰ GIẢI THOÁT





Nghệ thuật không phải là phương tiện hay công cụ để giải quyết những nhu cầu của con người về kinh tế,xã hội...Nghệ thuật thuần túy chỉ giới hạn trong việc đem lại hạnh phúc tức thì hay lâu dài cho con người bằng cách vứt bỏ những gánh nặng lo toan của cuộc đời.Nghệ thuật là sự giải thoát...Nghệ thuật góp phần gìn gữ những gíá trị tư tưởng,tình cảm tồt đẹp và cũng là nền tảng của xã hội.

Ngày 21 tháng 9 năm 2004

Phan Phương Đông




ĐẾN VỚI THIÊN NHIÊN





Đến với thiên nhiên là đến với cội nguồn của sáng tạo nghệ thuật.Thiên nhiên là tự nhiên,độc lập,tự tại.Người nghệ sĩ với tư cách là một cá nhân tự nhiên cũng mang ở bản thân cái tự nhiên tính ấy,nhưng bị mất từ lâu bởi những ước lệ,tập tục,định kiến...Trả lại hồn tự nhiên,lối sống tự nhiên là mang lại cho người nghệ sĩ trạng thái tri giác về cái đẹp tuyệt đối và sau đó là diễn tả những gì mà giác quan thấy được.Người nghệ sĩ tự tu luyện,tự làm nhỏ mình đi để đồng thể với thiên nhiên,với con người là đến với kho báu của vũ trụ,đến với nghệ thuật chân chính.

Ngày 27 tháng 10 năm 2003

Phan Phương Đông




NGHỆ SĨ LÀ PHẢI TỰ



Nghệ sĩ có năm điều phải tự : Một là tự do để bộc lộ tối đa tiềm năng của mình ; Hai là tự thân,bằng ý thức và nỗ lực bản thân về tình cảm,trí tuệ,ý chí để thúc đẩy công việc của mình ; Ba là tự tại để có sự bình tâm cần thiết trong thế giới độc đáo của rỉêng mình ; Bốn là tự trọng,có lí tưởng nghể nghiệp và cốt cách trí thức ; Năm là tự phê bình,có khà năng định hướng và đánh giá đúng công việc của mình.

Ngày 15 tháng 10 năm 2003

Phan Phương Đông




CHỮ TÂM TRONG NGHỆ THUẬT







Ngày xưa khi làm một việc,người ta lấy chữ Tâm làm đầu là để nâng cao giá trị con người.Tâm là vẻ đẹp,là bản chất,cái tinh túy,tấm lòng,là từ trái tim đến trái tim.Trong nghệ thuật, khó nhất là sáng tác,quí nhất là tâm hồn.Người nghệ sĩ gửi gắm tâm hồn mình qua tác phẩm.Không biết,không cảm,không thích thì hồn không xuất hiện.Một tác phẩm có hồn mới có sức sống và truyền cảm,mới đi vào tâm thức,đem lại sức trường tồn cho tác phẩm.Tất cả đều xuất phát từ Tâm,nó là cơ sở để cho thấy cái lòng của Tác giả,để phân biệt được giữa tác giả này và Tác giả khác,giữa tác phẩm này và tác phẩm khác:Theo cái ngọn hay trọng cái gốc,làm việc lợi hay việc ích,có trí khôn hay trí tuệ,vượt chính mình hay giữ mình,yêu mình hay yêu điều hay lẽ phải.Biết dụng Tâm là biết giữ gìn và phát huy nhữngđiều tốt đẹp có ở nơi mình. Nếu Tâm không yên lòng người có thể đổi thay nên việc tu Tâm, dưỡng tính luôn luôn là hoạt động thường xuyên có ý thức,không chỉ là gìn giữ cách sống đẹp mà còn là cái nền vững chắc cho hoạt động sáng tạo nghệ thuật.

Ngày 15 tháng 9 năm 2003

Phan Phương Đông