Những chiếc cầu sắt bắc nối hai đầu khát vọng và tuyệt vọng.Thời gian oxy hóa không gian. Yên lặng dần thay cho tiếng động.Người ta vẫn biết những gì không nên biết,vẫn làm những gì không nên làm.Giọt rỉ sắt rơi đều,hòa tan trong dòng chảy của định mệnh. Ngày 20 tháng 8 năm 2006 Phan Phương Đông
Chủ Nhật, 2 tháng 9, 2007
CẦU
Posted by
PHAN PHƯƠNG ĐÔNG
vào lúc
2.9.07
Labels: THƠ VÀ SẮP ĐẶT
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét