Trong quá trình lịch sử phát triển nghệ thuật,người ta sắp xếp kiến trúc và điêu khắc thuộc nhóm nghệ thuật theo cấu trúc có liên quan đến kĩ thuật xây dựng,nghệ thuật không gian,nghệ thuật thị giác,nghệ thuật có đặc trưng ngôn ngữ là hình khối.Từ xưa nghệ thuật điêu khắc đã phát triển trong lòng nghệ thuật kiến trúc,nhưng nghệ thuật kiến trúc muốn phát triển được thường phải phụ thuộc điều kiện xã hội và tự nhiên của một nước.Trong số các nước Đông á chịu sự ảnh hưởng của nển văn hóa Hán,Việt nam chưa bao giờ là một nước giàu,ở khía cạnh văn hóa thẩm mĩ điều này giải thích tại sao nghệ thuật kiến trúc và điêu khắc của Việt nam không qui mô hoành tráng,không chặt chẽ chi li,không có pháp thuật môn phái mà mộc mạc dân dã,nên thơ giản dị,gần gũi với thiên nhiên.Xu hướng cơ bản của điêu khắc Việt nam nói chung mang tính gợi mở,không tả thực mà tả thần,không lấy con người làm chủ thể mà lấy thiên nhiên làm đối tượng và cứu cánh,thiên nhiên là quê hương của mỗi người,là người thầy của nghệ thuật,còn nghệ thuật là người thầy của cuộc sống,thiên nhiên ở đây không phải mang yếu tố hoàn toàn có tính chất khách quan và vật lí mà là siêu nhiên,trong đó con người là bộ phận của vũ trụ mênh mông,nói một cách khác,lí tưởng thẩm mĩ chủ yếu làm nguồn sáng tạo cho nghệ thuật chính là thiên nhiên.Người nghệ sĩ là người đầu tiên thấm đẫm cái thiên nhiên ấy và đưa vào trong tác phẩm,được xem như giá trị văn hóa của từng vùng miền.Mọi nỗ lực mang ý nghĩa về tinh thần hướng đến thiên nhiên cho đến nay vẫn giữ nguyên giá trị,không bao giờ là lỗi thời và phù hợp với nền văn minh trong tương lai là nền văn minh của trí tuệ, văn minh của tin học và cũng chính là nền văn minh hòa hợp với thiên nhiên,nền văn minh tinh thần của người xưa mà chúng ta mãi mãi là người đến sau.
Ngày 6 tháng 7 năm 2006
Phan Phương Đông











