Thứ Sáu, 14 tháng 11, 2008

TA


Ta như chiếc xe chất đầy dục vọng lăn trên con dốc cuộc đời,để lại sau màu xanh sự sống,cơn gió mát lành xuyên ngang cơ thể và một lần sau cổng kiểm soát ấy,không điện thoại,không đồng hồ,chỉ tiếng mưa rơi trên những chiếc lá non,chảy thành dòng theo thời gian trở về gốc.

Ngày 14 tháng 11 năm 2008

Phan Phương Đông